News Update :
Home » » Tôi có nên tiếp tục sống với người chồng phụ bạc?

Tôi có nên tiếp tục sống với người chồng phụ bạc?

Penulis : Unknown on Thứ Hai, 19 tháng 10, 2015 | 02:18:00

Thật sự tôi rất buồn khi viết lên đây những dòng tam su gia dinh về cuộc đời mình, về cuộc sống gia đình của tôi. Tôi mong được sự chia sẻ cùng các bạn và những lời khuyên chân thành nhất. Ngày tôi yêu anh ấy không có ai đồng ý cả bởi anh là một người bê tha, suốt ngày say rượu và mang tiếng bỏ vợ. Anh đến với tôi thật chân thành. Anh đã lấy vợ có 1 đứa con trai và đã ly hôn, sau 2 năm ly hôn tôi mới quen anh ấy. Không ai trong gia dinh , dòng họ và cơ quan đồng ý cho tôi yêu và lấy anh nhưng tôi đã vượt qua tất cả để đến với anh.

Thời gian trôi đi đã được 9 năm, mọi việc vẫn tốt đẹp nếu như không có ngày con riêng anh ấy về ở với chúng tôi. Tôi cũng đã có 2 con 1 gái, 1 trai, hai cháu rất ngoan và xinh đẹp (mọi người nói như vậy và bản thân tôi cũng thấy vậy). Nhưng sự may mắn không đến với tôi tất cả, ngày tôi có thai bé trai thứ 2 rất khó khăn để giữ cháu, tôi đã dùng nhiều thuốc nên khi sinh cháu rất khó nuôi. Tôi rất vất vả vì sinh 2 cháu đều đẻ non, chỉ có 7 tháng thôi. Mặc dù có vợ nhưng anh ấy chưa bao giờ biết chăm con, tôi lại sinh 2 đứa liền nhau. Các bạn biết đấy, 2 vợ chồng tôi làm việc ở Hà Nội, nội và ngoại đều ở quê nên không ai đỡ giúp chỉ 1 mình tôi quanh quẩn với 2 đưa con tối ngày. Cháu trai sinh ra suốt ngày ốm đau, còn chồng tôi không thương cháu mà thỉnh thoảng lại mắng cháu là ngu dốt từ khi cháu chưa biết nói.

Tôi thật sự rất đau buồn nhưng rồi vì con, vì rất yêu anh ấy nên tôi đã bỏ qua mọi việc. Khi tôi đưa con trai đi khám bệnh, các bác sĩ nói con tôi có một số biểu hiện giống trẻ tự kỷ. Tôi lại càng đau đớn hơn, chồng tôi thì không quan tâm gì cả, tôi lại một mình vật lộn với con đi chữa trị và mời cô giáo đến dạy ở nhà. Một thời gian ngắn con tôi đã trở lại bình thường. Giờ thì cháu đã đi học lớp 1, kết quả học kỳ 1 vừa qua, cháu chỉ đạt học lực trung bình, nhưng tôi đã thấy mình rất may mắn là cháu còn đi học được và cháu đã giống như những đứa trẻ bình thường, chỉ có môn toán là cháu học rất kém, khả năng tư duy kém thôi. Sự việc gia đình tôi như vậy đã là mệt mỏi lắm rồi, thế nhưng ngày anh mang con riêng về ở với gia đình không hề bàn bạc với tôi, trong khi con trai tôi bị bệnh là lúc tôi suy sụp nhất, anh không quan tâm mà chỉ quan tâm đến con riêng của anh ấy.



Anh coi tôi là kẻ mất dạy đã đuổi con anh ấy đi. Tôi cam chịu và vẫn chăm sóc chồng con bình thường

Con anh đã học lớp 8 mà không chịu làm gì, cháu rất giỏi đóng kịch khi sống với gia đình tôi. Chồng tôi không nghe tôi mà chỉ nghe con anh ấy. Rồi đến lúc tôi không chịu được nữa tôi mắng con anh ấy thì anh ấy nói là con anh về ở với anh chứ không phải ở với tôi, không cần tôi phải quan tâm. Các bạn ơi, tôi đau lắm. Một ngày khác anh đã tát tôi với lý do từ ngày con anh về tôi chưa cho con anh ấy ăn bữa nào ra hồn, trong khi cả nhà tôi ăn gì, con tôi ăn gì thì con anh ấy ăn thứ đó và hơn nữa là tát tôi ngay trước mặt con anh ấy. Hai bố con anh ấy coi tôi chẳng ra gì nữa. Thế rồi những xung đột ngày càng tăng lên, con anh ấy không nghe tôi, ngay cả anh ấy nó cũng không nghe theo mà lại nghe theo mẹ nó. Cháu ở nhà tôi như một quán trọ, đã rất nhiều lần hai bố con anh ấy xô xát với nhau, mỗi lần như vậy anh lại chửi lây tôi. Rồi một ngày, con anh ấy đã về nhà cũ ở (ngôi nhà khi vợ chồng anh ấy li hôn để lại cho con anh ấy, còn vợ cũ cũng đã đi lấy chồng và có con lớn bằng đứa đầu của tôi).

Thời gian cháu đi, gia đình tôi lại trở lại bình thường, không xảy ra mâu thuẫn nhưng anh coi tôi là kẻ mất dạy đã đuổi con anh ấy đi. Tôi cam chịu và vẫn chăm sóc chồng con bình thường, tôi không mảy may rằng chồng tôi có nhân tình, sống với nhau và coi nhau như vợ chồng. Một ngày, công ty của chồng tôi đổ bể, chuyển vật dung công ty về nhà ở thì tôi mới vỡ lẽ ra rằng chính cô kế toán ở công ty chồng tôi là nhân tình của anh ấy. Họ đã cặp với nhau hơn 1 năm rồi. Tôi biết điều này, bởi tôi nhận thấy những gian dối, những hành động cử chỉ và lời nói của họ với nhau không bình thường. Tôi đã gọi điện để gặp cô ấy và cô ấy đã kể hết mọi sự tình giữa hai người cho tôi nghe. Cô ấy cũng nói với tôi rằng trả lại anh ấy cho tôi, bởi vì trước đây cô ấy đến với chồng tôi là vì tin rằng chồng tôi nói đúng sự thật về những sấu xa của tôi với anh ấy nhưng cô ấy thấy không phải như vậy nên cô ấy bỏ chồng tôi rồi. Tôi cũng khuyên cô ấy nên tìm tình yêu của mình đừng quan hệ với chồng tôi nữa. Tôi cũng thấy chồng tôi có thay đổi để quay về với gia đình, mọi việc diễn ra tốt hơn rất nhiều.

Nhưng các bạn ơi, ngoài công ty còn rất nhiều việc kinh doanh khác của chồng tôi cô ấy vẫn tham gia, vẫn đi lại với chồng tôi mà cô ấy nói chỉ còn quan hệ như bạn bè thôi, các bạn có tin không? 2 người vẫn liên lạc với nhau, vẫn trách móc nhau. Tôi không đồng ý, tôi đã yêu cầu chồng tôi chấm dứt quan hệ làm ăn với cô ấy nhưng chồng tôi vẫn không nghe, còn cô ấy khi tôi nói không đồng ý cho làm việc với chồng tôi nữa thì cô ấy nói chồng tôi còn nợ cô ấy, nếu quy ra bằng tiền thì tôi sẽ không trả nổi(?) Nếu không trả nổi thì cô ấy vẫn làm ăn với chồng tôi khi nào hết nợ thì cô ấy mới bỏ việc. Gia đình tôi sắp mở lại công ty, chồng tôi còn cho cô ấy làm giám đốc quản lý, như vậy có ổn không trong khi tôi đòi làm thì anh không cho làm? Tôi đã vì con mà tha thứ cho anh ấy và tốt với cô kế toán đó, chỉ mong hai người hiểu ra mọi việc để nghĩ đến tương lai tốt đẹp hơn.

Cô gái đó đã có gia đình, là một cô gái khá xinh sắn, có 1 cô con gái hơn 3 tuổi, ngày cô ấy cặp với chồng tôi thì cô ấy vẫn có chồng, có con. Sau một thời gian cô ấy ly hôn chồng và bỏ con lại cho chồng nuôi với lý do cô ấy nói với tôi là: Em ly hôn chồng và bỏ con cho chồng nuôi là vì chồng chị. Tôi hết hồn vì nghĩ nếu vợ chồng có bỏ nhau thì tôi cũng không bao giờ bỏ con, trong khi con cô ấy bị u xơ, theo lời cô ấy kể thì bây giờ cũng khỏi rồi. Chồng tôi hay đưa đón cô ấy và dẫn cô ấy về nhà tôi ăn cơm rất nhiều lần. Tôi vẫn chịu đựng và bỏ qua, tôi chỉ mong hai người nhận thức ra khi mọi việc chưa quá muộn, vì cô ấy cũng là người đã có gia đình nên cô ấy sẽ hiểu. Cô ấy giờ cũng có người yêu mới nhưng không chịu buông tha chồng tôi, còn chồng tôi vì tình nghĩa nên vẫn giữ cô ấy làm việc tiếp mà không chịu nghe tôi. Giờ tôi rất băn khoăn, không biết sống thế nào.

Cứ như thế này mãi tôi không chịu nổi, họ đã chà đạp lên tâm hồn tôi và các con của tôi, chắc tôi bị thần kinh mất thôi.

Đã có lần tôi nói với anh, nếu hai người yêu nhau thật lòng thì cứ đến với nhau ở đi, đừng về với mẹ con tôi nữa. Hãy để cho 3 mẹ con tôi được yên nhưng anh không làm vậy, anh vẫn quan tâm đến các con và tôi, tôi không biết nên làm sao nữa. Tôi cũng đã nói với cô ấy như vậy nhưng cô ấy nói chồng tôi không làm thế, anh ấy chỉ nghĩ đến cô ấy như người bạn thôi. Các bạn ơi, thần kinh của tôi căng thẳng lắm, làm sao tôi có thể tin được rằng họ đã ăn ở với nhau như vợ chồng giờ vẫn làm ăn với nhau, suốt ngày nhắn tin cho nhau, đi với nhau mà không có chuyện gì chứ. Giờ lại còn giao cho cô ấy làm giám đốc công ty của gia đình tôi nữa, vậy tôi là cái gì chứ?

Tôi đã đối tốt với cô ấy, cô ấy là nguyên nhân phá vỡ hạnh phúc gia đình tôi. Tôi đã tha thứ cho chồng và đối tốt với cô ấy mà cô ấy không biết điều. Đã có lúc tôi nghĩ đến chuyện giằn mặt cô ấy để cô ấy biết tay nhưng tôi lại nghĩ lại cô ấy cũng vì tin tưởng chồng mình, vì yêu mà dại dột thôi nên tôi lại quay ra khuyên cô ấy. Dù sao tôi cũng là người có học và nghĩ lỗi là ở chồng mình nhiều thôi. Nhưng cứ như thế này mãi tôi không chịu nổi, họ đã chà đạp lên tâm hồn tôi và các con của tôi, chắc tôi bị thần kinh mất thôi. Các bạn ơi, tôi nên làm thế nào?

Share this article :

Đăng nhận xét